Nỗi nhớ chẳng cần ai nhắc, nó tự tìm đến, len lỏi vào từng khoảnh khắc.
Đôi khi, nhớ một người giống như đứng trước biển lớn – không biết làm sao để đến gần, chỉ có thể đứng yên, lặng lẽ dõi theo.
Cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng đâu đó trong lòng vẫn có một góc nhỏ dành riêng cho nỗi nhớ, một góc mà chẳng ai có thể chạm vào.
Dẫu cho có hàng trăm cuộc trò chuyện, hàng nghìn người qua lại, vẫn không ai lấp đầy được khoảng trống mà người ấy để lại.
Là khoảnh khắc bất lực. không ồn ào, chỉ lặng lẽ bóp nghẹt tim ta theo cách mà chẳng ai nhìn thấy.
đường
[吨吨吨]