Người ấy:
đặc biệt đến mức…
Dù biết rõ mình và họ không kết quả, dù biết cũng chẳng thể tiếp tục lâu dài, rồi cũng sẽ có luc phải buông tay.
Biết là đúng người nhưng sai thời điểm, sai cách yêu thương…
Biết là mình sẽ đau, sẽ mệt mõi, nhưng vẫn lựa chọn cố chấp đi tiếp ngày nào hay ngày đấy. Vẫn muốn cố gắng tiếp tục níu kéo những tháng ngày ngắn ngủi của cuộc đời dài đằng đẳng.
Người mà mình nghĩ mình và họ quá khác nhau. 2 người quá khác biệt nhưng trái tim lúc ấy đầy hy vọng, vẫn siết chật không chịu buông.
Mình đã từng nghĩ nếu như được chọn giữa lí trí và con tim, thì mình sẽ chọn lí trí để mình sẽ không bị tổn thương. Nhưng không mình lại chọn thứ khiến mình đau đớn nhất.
Tình cảm rất khó nói, đôi khi chỉ cần được biết hôm nay họ ổn không, một ngày của họ trôi qua ntn, mà không cần danh phận, không cần đáp lại, chỉ cần còn được trò ch, còn được quan tâm. một đoạn ngắn thôi cũng đủ vấn vương.
Là quá khứ nhưng không thể chối pỏ vẫn tồn tại trong im lặng