Người ta có thể dùng ngàn lời phán xét để nói về em, có thể soi mói từng bước chân, từng hơi thở của em… nhưng tất cả với tôi chẳng có nghĩa lý gì. Bởi chỉ cần em nói với tôi rằng em không sai, chỉ cần ánh mắt em nhìn thẳng mặt tôi và nói “Có thương Pé không?”… thì cả thế giới có quay lưng, tôi vẫn sẽ chọn bước về phía em.
Tôi không cần phải đôi co để chứng minh em xứng đáng. Tôi chỉ lặng lẽ xoay lưng về phía những ồn ào kia, rồi âm thầm đi về phía em là hành động chứng minh tốt nhất.
Người đời chỉ là những kẻ thoáng qua, đến rồi đi như cơn gió lạ. Họ không phải em, nên họ sẽ chẳng bao giờ hiểu được em đã từng đau như thế nào, từng yếu mềm ra sao, từng kiên cường đến mức nào. Họ không có tư cách để phán xét em. Và họ không xứng đáng để em phải suy nghĩ đến. Tôi là người chọn ở lại, người dung túng cho em ngang bướng, là ngừoi sẽ bao che cho sự ương ngạnh của em.
Tôi chẳng quan tâm ai nhìn em ra sao. Tôi chỉ cần em là chính em. Bởi tình yêu này không sinh ra từ lý trí, mà từ trái tim. Và một khi trái tim tôi đã chọn, thì dẫu bão tố có ập đến, dẫu trời có sập xuống… tôi vẫn sẽ nguyện đứng về phía em, che chở cho em đến cùng.
🤧CaoVi
Dài quá đi