Thỉnh thoảng lục lại những bức ảnh củ mình đã đem cất nó vào 1 góc, tự dưng mình nhớ bản thân mình của ngày trước quá, ngày mình chưa hiểu thấu nhân sinh, chưa nếm trãi vị đắng của cuộc đời, có những đoạn đường trong đời ta đã đi bằng tất cả sự chân thành và tử tế mình có, đã cố gắng hết lòng, đã nhẫn nhịn, đã yêu thương nhiều hơn cả những gì bản thân chịu đựng được.
đến khi dừng lại, mới nhận ra mình không còn gì để tiếc nuối nửa,bởi những gì có thể cho đi,ta đã cho đi trọn vẹn. lúc ấy,đúng hay sai củng không còn quan trọng.ai hơn ai thua,ai ở lại hay rời đi cuối cùng cùng cũng chỉ là những câu chuyện củ.điều quan trọng nhất là khi nhìn lại,ta biết rằng mình đã sống thật,đã yêu thật và không nợ bản thân một lời xin lỗi nào. có thể con đường đó không dẫn ta đến nơi mình mong muốn,nhưng nó dạy ta cách trưởng thành. dạy ta hiểu rằng không phải cứ cố gắng là sẽ được ở lại, không phải cứ tử tế là sẽ được trân trọng. nhưng ít nhất, ta có thể ngẫn đầu bước tiếp,vì đã sống không thẹn với chính mình. Và thế là đủ. đủ để buông, đủ để đi tiếp và đủ tin rằng những điều tốt đẹp hơn vẫn đang chờ ở phía trước.!