Yennie
ID:24146200
0关注
26粉丝
277获赞
动态
短视频
Dòng sông không vội vã chảy, vì nó biết dù nhanh hay chậm, rồi cũng sẽ về với biển. Cuộc sống cũng vậy, không cần phải bon chen, chỉ cần ta biết điềm nhiên đón nhận.
Khi lòng nhẹ nhàng, mọi chuyện tự khắc đơn giản.
Khi ta biết đủ, thế gian bỗng trở nên dịu dàng hơn.
Khi ta ngừng chạy theo những điều không thuộc về mình, bình yên tự khắc tìm đến.
An nhiên không phải là tìm kiếm, mà là nhận ra nó luôn ở trong ta.
(sưu tầm)


Sợ nhất giông bão đến
Vào lúc tưởng đẹp trời
Kiểu như người tìm đến
Lúc tim mình chơi vơi
Khi ấy dễ ngộ nhận
Tưởng đó là tình yêu
Để rồi khi tan vỡ
Mới rút ra nhiều điều
Thứ nhất, khi tâm trạng
Còn đang lắm ngổn ngang
Thì tất cả quyết định
Đều không nên vội vàng
Thứ hai, cần cẩn thận
Trong lúc đang buồn rầu
Biết đâu lại có kẻ
Thừa nước đục thả câu
Thứ ba, lúc thất vọng
Dễ tin kẻ hứa lèo
Đời không thiếu những kẻ
Chờ giậu đổ bìm leo
Cho nên hãy nhớ nhé
Trước diễn biến bất ngờ
Điềm tĩnh mà đối mặt
Chớ trở thành ngu ngơ
Việc của ta là sẽ
Lắng nghe trái tim mình
Thận trọng và sáng suốt
Để làm người thông minh!
✍️Minh Hồng



Đừng buồn khi tử tế mà không được trân trọng.
Bông hoa nở đẹp giữa rừng sâu — dù không có ai ngắm, nó vẫn cứ nở. Không phải vì cần được khen. Mà vì đó là bản chất của nó.
Lòng tốt cũng vậy.
Giá trị của nó không nằm ở chỗ được đáp lại hay không. Không nằm ở lời cảm ơn, không nằm ở cái gật đầu của người đối diện. Nó nằm ở chính con người bạn — ở cách bạn chọn sống, dù không ai nhìn.
Người ta có thể không nhớ điều bạn làm. Nhưng bạn sẽ nhớ — và chính ký ức đó nuôi dưỡng một điều gì đó rất quý bên trong bạn, thứ không ai lấy đi được.
Có những thứ đẹp nhất trên đời không phải là nhận được — mà là đã từng cho đi bằng cả trái tim, không tính toán, không chờ đợi.
Cứ sống tốt. Không phải vì đời sẽ công bằng với bạn. Mà vì một trái tim ấm áp — chính là phần thưởng lớn nhất bạn có thể trao cho chính mình. ♥️
(sưu tầm)



Bất luận là mối quan hệ nào, qua lại với người tích cực, bảo dưỡng bạn tốt hơn cả thuốc bổ; qua lại với người ích kỷ, tổn hại còn hơn cả thuốc độc. Hữu duyên qua lại người dễ chịu, là đang dưỡng sinh; qua lại với người dễ thương, là đang dưỡng mắt; qua lại với người thông minh, là đang dưỡng não; qua lại với người thú vị, là đang dưỡng tâm...
Sống ở đời, qua lại hay ở chung với người nào cảm thấy thỏa mái thì tiếp tục, dù là người thân hay bạn hữu. Kẻ khiến bạn mệt mỏi, thì tìm cách lánh xa. Thay vì dò xét làm hài lòng thiên hạ, chi bằng quay về tu dưỡng, nâng cao bản thân, rồi lan tỏa năng lượng tích cực đến những người mình thương quý.
(-Suối Thông-)


Những bàn tay không chạm vào nhau nữa…!
Những bàn tay không chạm vào nhau nữa…!
Bởi những nghĩ suy không tìm được điểm trùng
Người mộng tưởng về chân trời góc biển
Người ước yên bình bằng một buổi tinh sương…
Những bàn tay rời…tìm riêng lại cô đơn
Ngón duyên nợ không đan vào nhau nữa
Tự vòng tay ôm nếu bỗng ngày trở gió
Và tự đưa tay vuốt lại sợi thương, hờn
Những bàn tay chạm vào nỗi cô đơn
Những con đường không còn giao nhau nữa
Mùa đông đến như tấm gương băng vỡ
Vì thương nhớ không còn sưởi được nhau rồi!
(P2T)


Nguyện cho bạn trên bàn có hoa, trong chén có trà, ngày mưa có ô, đêm tối có đèn.
Nguyện cho bạn thanh đạm không tranh, một đời có người lương thiện bầu bạn.


VIẾT CHO TUỔI NGOÀI BỐN MƯƠI
Đi qua những tháng ngày ta đáng sống
Ngoảnh mặt nhìn khoảng trời rộng mênh mông
Bầu trời xanh hạnh phúc đủ màu hồng
Cũng choáng ngợp dòng sông đời chìm nổi.
Có những lúc nhìn xa xăm vời vợi
Thèm một lần trở về tuổi thơ xưa
Nghe nỉ non lời nhỏ nhẹ đủ vừa
Ngọt bầu sữa buổi ban trưa họng khát.
Đi qua những nẻo đường đời phiêu bạt
Đủ hiểu rằng muối mặn chát gừng cay
Chút phong sương gió bụi bám đủ dày
Thật quý trọng men say đời vốn dĩ.
Qua cái tuổi ngoài bốn mươi thấm vị
Nếp da nhăn vốn dung dị xạm màu
Khẽ dặn mình ghé thăm lại chuyến tàu
Vui ngạo nghễ tiếp đến là ga cuối.
Thật hạnh phúc một hành trình dù vội
Cảm ơn đời những tiếc nuối vừa trôi
Những đi qua nếm trải cũng đủ rồi
Biết ơn lắm ngoài bốn mươi thấu hiểu.
(-Kiên Nguyễn-)


Cuộc sống không phẳng lặng
Sao mình mãi lăn tăn
Cố tìm lại công bằng
Hoá thành con sóng dữ
Bình yên mình không giữ
Lại đổi những bão giông
Đem về giấu trong lòng
Sao yên bình có được
Tương lai là phía trước
Nào phải ở sau lưng
Hai kẻ lạ người dưng
Hãy cho vào quên lãng
Việc tìm người xứng đáng
Để làm bạn về sau
Và sẽ lại bắt đầu
Một chuyện tình rất thật
Số người trên quả Đất
Thật sự ngày càng đông
Nên đừng có buồn lòng
Không việc gì phải vội
Việc trước tiên thay đổi
Là thương bản thân mình
Chăm chút để thật xinh
Vì mình mà cố gắng.
__
✍️ Mạc Ngôn



















