Yennie
ID:24146200
0关注
30粉丝
365获赞
动态
短视频
BÌNH YÊN MÀ SỐNG
Đời đâu phải ngày nào trời cũng nắng
Đường mình đi sao tránh hết mưa giông
Dẫu đôi lúc nghe trong lòng cay đắng
Qua một ngày, rồi chuyện cũng nhẹ lòng.
Người còn ở, thương nhau thì trân quý
Người muốn rời, thôi níu giữ làm chi
Duyên gặp gỡ vốn đâu là chuyện dễ
Đi hết đường, ai cũng có lúc chia ly.
Chuyện được mất nghĩ nhiều thêm mỏi mệt
Một lời hơn, đâu đổi được ngày sau
Đời ngắn lắm, đừng mang hoài chuyện cũ
Để lòng mình cứ nặng mãi vì nhau.
Mưa cứ xuống, đường xa mình cứ bước
Nắng lên rồi, lại thong thả mà đi
Chuyện hôm trước hôm nay thành chuyện cũ
Đi qua rồi, mới thấy chẳng là chi.
Thương thiên hạ, nhớ thương mình một chút
Mỏi chân rồi, cứ ngồi nghỉ đôi khi
Đâu nhất thiết lúc nào mình cũng mạnh
Yếu lòng rồi… mai lại bước tiếp đi.
Tháng năm cứ âm thầm trôi rất vội
Người bên mình rồi cũng có ngày xa
Nên còn gặp, cứ thương nhau cho trọn
Kẻo một ngày chỉ biết nhớ hôm qua.
Mai thức giấc, còn nghe nhà tiếng nói
Cơm còn thơm, người vẫn ngồi cạnh nhau
Bao hạnh phúc mình từng mong đâu đó
Hóa ra là những chuyện rất bình thường.
Đời mưa nắng, cứ bình tâm mà sống
Buồn hôm nay rồi cũng hóa hôm qua
Đi gần hết một đoạn đời mới hiểu
Bình yên rồi… đâu cần kiếm đâu xa.
T.mantu


Ta chỉ sống được một lần duy nhất
Hãy mỉm cười chào đón mỗi ngày vui
Cảm ơn đời khi thức giấc vươn vai
Vẫn khỏe mạnh và bình an, vui vẻ.
Bởi cuộc sống biết bao là dâu bể
Bao đua chen, ganh ghét bởi miệng đời
Đúng đúng, sai sai đâu dễ phân đôi
Nên đôi lúc cũng chẳng cần giải thích.
Ở ngoài kia bao nhiêu là số phận
Bão gió dập vùi khổ lụy bi ai
Sống hôm nay đâu thể biết ngày mai
Ta đâu biết ngày cuối cùng ta sống.
Nên nếu được sống vui, không thù hận
Làm điều mình yêu thích, chẳng hại ai
Buông bỏ đi những toan tính ở đời
Để nhắm mắt được thảnh thơi tự tại.
Ghé trần gian, không ai người ở lại
Hãy mỉm cười trân trọng lấy thời gian
Cuộc sống kia có khổ cực cơ hàn
Ta cứ nghĩ cuộc chơi... Đầy thử thách....!
(sưu tầm)




Chà, không ngờ giọng nói được xác định bởi # Thẻ nhận dạng âm thanh# lại thú vị đến vậy, mau đến thử nào ~

Chúng ta quá quen với việc chạy.
Chạy theo tiền bạc, công việc, thành công, những mục tiêu chưa hoàn thành… đến mức quên mất việc hỏi bản thân rằng: “Mình có đang thật sự hạnh phúc không?”
Một ngày hãy cho mình vài phút yên tĩnh. Uống một tách trà, ngắm bầu trời, nghe một bản nhạc hoặc đơn giản là ngồi im và thở.
Bạn sẽ nhận ra cuộc sống không chỉ nằm ở những điều lớn lao. Hạnh phúc đôi khi đang nằm trong chính những phút giây rất bình thường.
(- Thích Minh Niệm -)


ĐỜI VẪN CỨ ĐI
Ngày mình khóc, ngoài kia người vẫn bước
Chợ vẫn đông, phố vẫn sáng đèn chiều
Một nỗi buồn tưởng dài hơn năm tháng
Qua một mùa… nhìn lại chẳng bao nhiêu.
Chiều mình mỏi, chim vẫn về tìm tổ
Khói nhà ai vẫn quyện giữa lưng trời
Đời chẳng biết hôm nay mình hụt hẫng
Nên dòng sông vẫn lặng lẽ trôi thôi.
Đi thật lâu mới hay đường chẳng mỏi
Chỉ lòng mình chất nặng những hôm qua
Chuyện đã cũ, cứ mang về nghĩ lại
Đường rất gần cũng hóa tưởng đường xa.
Gặp một ngã không vừa chân mình bước
Đâu có nghĩa đường đời đã hết đâu
Sông gặp đá chẳng quay về nguồn cũ
Nó vòng quanh rồi vẫn tới biển sâu.
Người từng trải đâu phải người không ngã
Mà ngã rồi, biết phủi bụi đứng lên
Người nhẹ nhất không phải người ít chuyện
Mà là người biết chuyện nào nên quên.
Nhiều năm sống mới hay điều đáng quý
Chẳng nằm trong mình có được bao nhiêu
Nhà có nhỏ mà lòng không dậy sóng
Cũng hơn nhà rộng, đêm xuống quạnh hiu.
Đừng đợi hết mưa rồi mình mới bước
Bởi trời đâu chiều hết ý con người
Vai chẳng nặng vì đường xa đến thế
Nặng vì mình ôm mãi chuyện qua rồi.
Đến một lúc chẳng cần đời bớt gió
Chỉ cần mình đừng giữ mãi trong tim
Qua bao chuyện mới hay người mạnh nhất
Là người đau… mà vẫn sống dịu hiền.
T.mantu



KHÍ CHẤT KHÔNG NẰM Ở GƯƠNG MẶT ĐẸP HAY XẤU, MÀ NẰM Ở CÁCH TÂM ĐANG VẬN HÀNH.
Trong đời sống, “có khí chất” thường được nghe như một lời khen. Không hẳn vì nó luôn tốt, mà vì ta quen gọi tên những gì khiến mình thấy dễ chịu.
Có những người ở cạnh thấy nhẹ, thấy an, nên người ta hay nói người này có khí. Cũng có những người không làm gì sai, nhưng ở gần lại thấy nặng, thấy căng. Ta không nói ra, chỉ tự nhiên giữ khoảng cách.
Khí vốn là năng lượng, mà năng lượng thì không chỉ có sáng. Có lúc nó tối - đục, có lúc loạn, có lúc nặng (trệ). Những lúc như vậy thường là khi tâm bên trong chưa yên.
Trong giao tiếp, con người cảm nhận điều đó rất nhanh. Khí bình thì dễ gần, khí loạn thì khó ở lại lâu. Không cần gọi tên, chỉ cần cảm là đủ.
Ánh mắt lộ khí thần, lời nói lộ khí ngôn, hành động lộ khí hành. Khi ba điều này không đi cùng một hướng, người đối diện sẽ cảm được có điều gì đó không ổn dù không biết vì sao. Không phải vì người đó xấu, mà vì thân - lời lời - hành chưa là một, nên bên trong luôn phải gồng để giữ.
Thử hỏi ai gồng lâu mà không mệt ?
Mệt lâu thì liệu khí có thể trong được không?
Việc quan sát không phải để phân loại ai cao ai thấp, mà chỉ để hiểu:
Khi tâm đổi thì khí sẽ đổi,
và hình tự nhiên sẽ khác.
Hình không phải là gốc. Tâm mới là gốc của khí.
(-Zoe Huỳnh-)






Bạn có từng thắc mắc: Tại sao lúc người già cần có sự chăm sóc, mọi người đều tránh né; Nhưng một đứa trẻ không thể tự lo liệu, ai nấy đều tự nguyện chở che? Vì sao em bé tiểu tiện trên giường thì được bao dung, còn người lớn tuổi lại bị cằn nhằn? Đáp án dễ khiến lòng người chua xót: Bởi những người lớn tuổi kia, người yêu thương họ vô điều kiện không còn nữa!
Người mẹ nâng niu họ thuở ấu thơ đã sớm qua đời, người cha sẵn sàng hy sinh tất cả cũng đã rời xa nhân thế. Đứa trẻ chưa biết ăn, chưa biết mặc, dù quấy khóc thế nào cũng có vòng tay nâng đỡ vỗ về, vì ba mẹ chúng đang hiện diện; Còn người già, đi qua hết dâu bể cuộc đời, bỗng trở thành “đứa trẻ cô độc” giữa nhân gian. Vì thế nếu có thể, hãy dành cho họ chút ấm áp, như món quà cuối cùng trước khi từ giã cuộc đời này.
(-Suối Thông-)

















