Khói trà mỏng quấn quanh hiên tối,
phim chạy dài qua những nỗi không tên.
Thành phố ngoài kia còn thức vội,
còn tôi thì chậm lại một bên.
Không phải trốn đời hay lạc lối,
chỉ chọn cho mình một khoảng riêng.
Nếu ai hỏi vì sao tôi lặng,
có lẽ… vì tôi hợp với yên.