Ti
ID:25814618
2关注
2粉丝
15获赞
动态
短视频
Sống ở đời nên có nguyên tắc, nguyên tắc đầu tiên không ai là quá quan trọng trong cuộc sống của mình.
Thà ở một mình chứ không tạm bợ. Đối với người lạnh nhạt sẽ tự động thu hồi lại sự nhiệt tình. Không miễn cưỡng bản thân dù chỉ là một phút.
Một người quá mạnh mẽ thật ra là kiểu người dễ gặp phải bất an.
Có những đoạn đường chẳng ai có thể đồng hành cùng.
Đêm về sẽ lạnh, lòng sẽ chông chênh, nhưng vẫn phải bước tiếp.
Có một kiểu người thà điều chỉnh cuộc sống của mình để thích nghi với sự vắng mặt của người khác, còn hơn là điều chỉnh ranh giới của mình đế chấp nhận sự bào mòn của đối phương.
Đàn bà bước ra từ trong giông bão, thứ họ dựa vào chưa bao giờ là ô dù"




Mọi mối quan hệ đều là tạm thời
Không có ai sẽ đi cùng bạn đến cuối con đường,
ngoài chính bạn.
Người hôm nay còn ở đây,
ngày mai có thể chỉ còn là một cái tên mờ dần trong ký ức.
Vì thế, đừng đặt cả thế giới của mình vào bất kỳ ai.
Hãy sống với số phận của mình,
đừng sống phụ thuộc vào một mối quan hệ.
Khi còn chung thuyền, hãy lắng nghe tiếng sóng và chèo cho vững.
Khi đã cập bờ,
đừng ngoái đầu tìm lại những người từng đồng hành.
Mỗi đoạn đường có người đi cùng của nó.
Con người đến với nhau không bao giờ là ngẫu nhiên.
Nhưng không phải ai cũng được ở lại đến phút cuối.
Có người đến để yêu.
Có người đến để dạy ta một bài học.
Có người chỉ đi cùng một đoạn ngắn,
rồi rẽ sang lối khác khi duyên đã tròn.
Đừng mong điều gì là mãi mãi.
Đừng bám víu.
Bởi càng cố giữ,
lòng càng mỏi mệt.
Có những kết thúc không cần đau lòng,
chỉ cần chấp nhận.
Có những chia tay không phải thất bại,
mà là một sự giải thoát dịu dàng.
Đôi khi, biết lạnh lùng đúng lúc
lại là một cách tử tế với cả hai.
Cuộc sống vốn như vậy.
Những người bạn từng hết lòng vì họ,
một ngày nào đó cũng sẽ lặng lẽ rời xa.
Và bạn vẫn tiếp tục sống,
vẫn học cách yêu thương.
Chỉ khác là lần này,
bạn yêu bằng sự hiểu biết,
bằng sự điềm tĩnh,
và bằng một trái tim không còn sợ mất.




Có lẽ sau tất cả, ta không cần ai đến để chữa lành
Chỉ cần một khoảng lặng đủ an yên, để nhìn lại, ôm lấy những phần vỡ vụn trong mình và nhẹ nhàng nói:
"Cảm ơn, vì đã kiên cường đến tận hôm nay."



Nhất định phải học cách “tu” lại chính mình.
Phải nuôi lại bản thân một lần nữa như nuôi một đứa trẻ mà mình từng bỏ quên.
Bước sang nửa đời người, bạn mới chợt thấy: rất nhiều thứ mình từng coi là quan trọng, cãi nhau vì nó, buồn khổ vì nó, có sống có chết vì nó... cuối cùng đều trở thành chuyện cũ, chẳng còn đáng nhắc.
Hóa ra thứ mình nghĩ là “đúng”, là “chắc”, là “mãi mãi”... đều chỉ là tạm bợ.
Hóa ra cuộc đời chẳng rộng như ta tưởng, nó chỉ xoay quanh chính trạng thái nội tâm của mình.
Bạn còn ở đây, thế giới mới còn sáng.
Bạn không còn, thế giới này với bạn cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Thế nên, việc khôn ngoan nhất đời này:
Không phải kiếm thật nhiều tiền,
Không phải cố làm hài lòng người này người kia, mà là học cách quay về nuôi lấy chính mình.
Nuôi lại bình yên.
Nuôi lại sự tử tế.
Nuôi lại trái tim đã từng vì thương sai người mà kiệt quệ.
Nuôi lại năng lượng đã từng cho đi quá nhiều mà chẳng ai biết trân trọng.
Bạn cần nuôi bản thân theo những cách mà trước đây chưa từng:
Nuôi sự bình tĩnh: để một câu nói không còn phá hỏng cả ngày của bạn.
Nuôi sự sáng suốt: để nhìn rõ ai đáng giữ, ai nên buông.
Nuôi sự tự chủ: để không phải sống dựa vào cảm xúc hay sự công nhận của ai.
Nuôi sự tự do bên trong: để không bị một mối quan hệ, một lời chê, một thất bại dắt mũi.
Và quan trọng nhất: hãy cho phép bản thân được “không hoàn hảo”.
Cho phép mình nhìn nhầm người. Ai cũng từng.
Cho phép ai đó lựa chọn rời đi. Ai đi thì cho họ đi.
Cho phép bản thân yếu mềm vào những ngày mệt mỏi. Không ai mạnh mãi được.
Cho phép mình chậm rãi mà già đi. Đó là quy luật không cần chống lại.
Bạn không cần chứng minh gì nữa cả.
Không cần tỏ ra mình ổn khi thật ra không ổn.
Không cần chạy theo ai để chứng minh mình xứng đáng.
Chỉ cần chỉnh lại tâm.
Tâm bạn thuận, đời tự nhiên thuận.
Tâm bạn sáng, ngày tháng tự nhiên dễ thở.
Tâm bạn bình, việc lớn cũng hóa nhỏ, việc nhỏ cũng hóa không.
Một người biết nuôi lại chính mình, tự khắc sống thảnh thơi.
Không nội chiến.
Không nội hao.
Không để thế giới quyết định giá trị của mình



Nhiều người bước vào tình yêu vì cảm xúc nhất thời: rung động, thu hút, cảm giác được yêu. Nhưng hôn nhân là hành trình dài, nơi hai người cùng đi qua áp lực, tiền bạc, công việc, con cái và cả những lúc mệt mỏi nhất. Một người thiếu trách nhiệm có thể khiến bạn thêm gánh nặng. Một người quá tiêu cực có thể làm bạn dần mất năng lượng. Một người không muốn trưởng thành sẽ khiến hành trình chung trở nên chênh vênh. Đừng để cảm xúc nhất thời làm mờ lý trí. Yêu không sai, nhưng lựa chọn cần tỉnh táo. Hôn nhân không phải nơi để thay đổi ai đó, càng không phải nơi để hy vọng phép màu. Đó là nơi hai người đủ ý thức, đủ trách nhiệm và đủ bao dung để cùng xây dựng. Hãy chọn người có tư duy rõ ràng, có trách nhiệm với lời nói của mình, có bản lĩnh đối diện khó khăn thay vì né tránh. Ngoại hình sẽ thay đổi theo năm tháng. Cảm xúc cũng sẽ có lúc nhạt, lúc đầy. Nhưng nhân cách, sự thấu hiểu và khả năng đồng hành mới là điều giữ một mối quan hệ đi xa. Cuôc đời vốn đã nhiều thử thách.Đi đúng người, bạn thấy mình được nâng đỡ. Đi sai người, bạn thấy mình phải trưởng thành trong mệt mỏi. Đôi khi, khác biệt giữa bình yên và chênh vênh chỉ nằm ở một lựa chọn ngay từ đầu...!!!
















