下载APP
PC开播
联系客服
+ 关注

Ming

ID:26223980
H
37岁
animal lover
Music
open-minded
9关注
1粉丝
6获赞
动态
短视频
Ming
7天前
Mình thường mơ thấy bản thân khi đã ngoài 40… Trong một căn nhà nhỏ xinh, dưới ánh đèn vàng dịu, tóc đã bắt đầu bạc nhiều hơn, Mình đang ngồi đọc sách. Có một người ngồi gần đó, không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ hỏi: “Uống trà không?” Mình mỉm cười đáp: “Ừ.” Rồi cả hai lại chìm vào im lặng. Điều kỳ lạ là… Sự im lặng ấy không phải là cô đơn hay lạnh nhạt. Đó là bình yên. Là sự thấu hiểu. Là cảm giác sau rất nhiều năm cô độc và bão giông, cuối cùng hai con người cũng tìm thấy nhau. Chỉ cần đối phương hiện diện, thế giới của người kia đã trở nên dịu dàng hơn. ⸻ I often dream about myself in my forties… In a small, cozy house, under the warm glow of a yellow lamp, my hair has started to turn gray. I’m sitting there, quietly reading a book. Someone is sitting nearby. We don’t talk much. Every now and then, she simply asks, “Tea?” I smile and reply, “Yeah.” Then we fall into silence again. And somehow… that silence doesn’t feel lonely or distant. It feels gentle. It feels understood. As if, after years of solitude and weathering life’s storms, two souls have finally found each other. And simply by being there, each makes the other’s world feel a little softer, a little quieter, and finally… like home.
评论
发送
Ming
15天前
Mình và crush làm cùng công ty ở nước ngoài đã vài năm. Chỉ vì một trận cãi vã mà với mình là chuyện rất nhỏ, dù em có phần vô lý lúc ấy, em đã nói những lời rất nặng, và rằng từ nay không muốn nói chuyện với mình nữa. Mình đã tổn thương. Mình im lặng chờ đợi suốt hơn một tháng rưỡi, chỉ mong có một dấu hiệu nhỏ nhoi thôi để biết rằng mình có thể xuống nước, có thể hàn gắn. Nhưng đã không có gì cả. Cuối cùng, dù rất đau và vật vã, mình chọn bỏ cuộc. Block em. Cố gắng tránh mặt hoàn toàn. Coi như cho trái tim mình chết hẳn. Từ đó đến nay đã 9 tháng. Hôm nay, mình bất ngờ nhận được một gói quà em gửi thông qua người khác. Bên trong là một chiếc áo khoác chống nắng thể thao — đúng kiểu mình cần. Và một búp bê “Cry Baby phiên bản Thỏ” đang khóc — em bảo vậy sau khi mình bỏ chặn để nhắn tin hỏi em về nó. Em còn chúc mình ở lại thật nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, rồi kết bằng hai chữ: “Thương mến.” Lúc ấy em đã ở sân bay, chuẩn bị rời khỏi đất nước này. Có lẽ là mãi mãi. Em xin nghỉ việc từ trước, nhưng kín tiếng đến tận những ngày cuối cùng. Mình cứ nghĩ sau 9 tháng, mình đã chết tâm… Hết mong chờ. Hết hy vọng. Thậm chí hết cả tình cảm, sau những thất vọng quá lớn. Vậy mà lúc này, cầm “Cry Baby phiên bản Thỏ” trên tay, nước mắt cứ rơi. Chưa bao giờ trong đời mình nhận được quà mà lại không thấy vui như hôm nay. Cứ như trong một câu hát của Lê Cát Trọng Lý: “Có vết thương mười năm đứng âm thầm, vì cơn mưa sống lại” Sau cùng, mình cũng gửi lời chúc bình an và may mắn đến em, và kết bằng một chữ: “Thương.” Nói với em. Nhưng cũng là nói với chính mình. Thương cho những điều đã qua. Thương cho những tổn thương cả hai từng gây ra. Và trên hết, thương cho cả hai. #SuyNhungVanDep# My crush and I had worked at the same company abroad for several years. It all started with an argument that, to me, felt so small. Though she was somewhat unreasonable at the time, she said some very hurtful things — and told me she never wanted to talk to me again. I was devastated. For more than a month and a half, I stayed silent, waiting for the tiniest sign that maybe I could lower my pride, reach out, and mend things between us. But there was nothing. Eventually, despite all the pain and sleepless nights, I gave up. I blocked her. Avoided her completely. And convinced myself that my heart had finally died. That was nine months ago. Today, out of nowhere, I received a package from her through someone else. Inside was a sporty sun jacket — exactly the kind I needed. And a tiny doll called "Cry Baby – Bunny Edition", with tears in its eyes - That's what she told me after I unblocked her just to ask about it. She wished me good health and happiness staying here. And ended her message with two simple words: "With affection." At that moment, she was already at the airport, about to leave this country. Perhaps forever. She had resigned long ago, but kept it a secret until her final days. I thought that after nine months, I had moved on. No more waiting. No more hope. Maybe not even love anymore, after so many disappointments. And yet... holding that little Cry Baby Bunny in my hands, the tears just wouldn't stop falling. I've never received a gift in my life that made me feel so little joy. It reminded me of a lyric by Lê Cát Trọng Lý: "Some wounds remain silent for ten years, only to come alive again with the rain." In the end, I wished her peace and good fortune. And signed off with a single word: "Love." A word meant for her. But also for myself. Love for everything that had passed. Love for the wounds we gave each other. And above all, Love for both of us.
评论
发送

扫码下载APP

和3000万+多元女性交友

推荐直播

柒🎤
1089
𝓓.AU
566
𝓜𝔀.子诺🧉
420